Sau thất vọng về lá thư của Quốc vụ khanh Vatican, bởi họ xem các hành vi cầu nguyện đòi đất quá khích tại “Tòa Khâm sứ” có thể không kiểm soát được, gây tổn hại chung đến mối quan hệ giữa Vatican và nhà nước Việt Nam, là sự thất vọng “toàn phần” của những người “tổ chức” cầu nguyện “đòi đất” khi Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ sang thăm Việt Nam.Mong rằng ông Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ này nếu không tới thăm những người cầu nguyện thì chí ít cũng phải ban phát đôi điều gì đó về chuyện “cầu nguyện đòi đất”, nhưng ông chỉ lo phát biểu về quan hệ kinh tế và mong muốn Mỹ sẽ quan hệ bền chặt hơn với Việt Nam, còn lĩnh vực “nhân quyền”, “tôn giáo” thì rất thờ ơ và chẳng quan tâm đến vấn đề cụ thể nào cả. Bởi Mỹ từng tuyên bố vào ngày 02/05/2008, rằng không thấy có lý do gì để đưa Việt Nam trở lại danh sách các nước vi phạm tự do tôn giáo (CPC).
Sau thất vọng về lá thư của Quốc vụ khanh Vatican, bởi họ xem các hành vi cầu nguyện đòi đất quá khích tại “Tòa Khâm sứ” có thể không kiểm soát được, gây tổn hại chung đến mối quan hệ giữa Vatican và nhà nước Việt Nam, là sự thất vọng “toàn phần” của những người “tổ chức” cầu nguyện “đòi đất” khi Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ sang thăm Việt Nam. Mong rằng ông Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ này nếu không tới thăm những người cầu nguyện thì chí ít cũng phải ban phát đôi điều gì đó về chuyện “cầu nguyện đòi đất”, nhưng ông chỉ lo phát biểu về quan hệ kinh tế và mong muốn Mỹ sẽ quan hệ bền chặt hơn với Việt Nam, còn lĩnh vực “nhân quyền”, “tôn giáo” thì rất thờ ơ và chẳng quan tâm đến vấn đề cụ thể nào cả. Bởi Mỹ từng tuyên bố vào ngày 02/05/2008, rằng không thấy có lý do gì để đưa Việt Nam trở lại danh sách các nước vi phạm tự do tôn giáo (CPC).
Ngày 12/9/2008, Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ tổ chức họp báo, thật trùng khít thời điểm được “trông chờ”, cũng là cơ hội cuối cùng để xem ông ta có phát biểu gì không về vấn đề “cầu nguyện đòi đất” trước khi kết thúc chuyến đi. Ông Ngô Quang Kiệt trước đó đã nhanh chóng kịp thời về nước sau một chuyến đi “kết tình, kết nghĩa” tìm “liên minh cầu nguyện đòi đất”.
Ngày 13/9/2008 linh mục và giáo dân tiếp tục tái “cầu nguyện” trước “Tòa Khâm sứ” nhằm gây chú ý dư luận nước ngoài, cũng là thể hiện thái độ “quyết đòi Tòa Khâm cho bằng được” như phát biểu trên BBC. Và như “được sắp đặt lịch trình”, trước đó một ngày, ông ta đến thăm và cổ động việc “cầu nguyện đòi đất” tại Thái Hà, cũng như những người bị chính quyền bắt vì tội phá hoại tài sản hợp pháp của người khác và gây mật trật tự an ninh,...
Có điều khi đi thăm những gia đình có người bị bắt này chẳng thấy bài viết của truyền thông Công giáo nào nói rằng ông Ngô Quang Kiệt sẽ “đi tù thay” cho họ. Nhưng quả thực câu nói “ai cầu nguyện mà phải đi tù, tôi sẽ đi tù thay” đã có những “lợi thế to lớn” để kích động .
Điều này được thể hiện rất rõ ở một số điều trong Thông báo ngày 9/9/2008 của các linh mục giáo xứ Thái Hà: 5. Không nên nghe theo và làm theo lời những người không quen biết hoặc những người không thuộc đoàn mình. 9. Chỉ nhận những giấy tờ, tài liệu do Giáo xứ cung cấp tại sân nhà thờ. Không nhận giấy tờ, tài liệu, ảnh tượng ở bất cứ chỗ nào trong khu vực giáo xứ, để tránh bị kẻ xấu lợi dụng và tránh tai vạ cho mình. 13. Nếu muốn biết sự thật về vấn đề đất đai đang diễn ra giáo xứ Thái Hà, xin vui lòng đọc các bài viết dán ở các bảng thông tin, ở các tài liệu do giáo xứ để trên bàn trong khu vực sân nhà thờ hoặc vào tham khảo tại các trang web sau đây: Chuacuuthe, Vietcatholic, Vietcatholicnews
Nếu việc “cầu nguyện” vì “công lý và hòa bình” theo như miệng của những người chủ chăn kêu gọi “đối thoại” thì cũng phải cho giáo dân được “đối thoại” về mặt thông tin xem người khác nhìn sao, nghĩ sao, bàn sao về mình chứ. Bởi có bao giờ mặt mình nhọ mà mình thấy mình nhọ bao giờ đâu. Phải biết “soi gương” và qua phát hiện của người khác thì mới thấy được mặt mình nhọ như thế nào chứ. Còn cái “sự thật” kiểu “mẹ hát con khen”, và “đối thoại” kiểu “hội tu kín” với nhau thì đủ biết nó đã thiếu minh bạch và đàng hoàng rồi.
Sự thật cho thấy, càng nôn nóng, càng ồn ào về “đòi đất” thì các trang thông tin Công giáo càng chỉ vẽ cho người ta thấy, “sản xuất” bài viết nhiều nhưng gần như thiếu kiểm chứng, chủ quan theo lối giáo dục thời Trung Cổ, bắt người ta nhắm mắt vào mà tin, nếu không muốn nói đó chỉ là một sự ồn ào của những quả bong bóng nhiều màu nhưng dễ vỡ. Bưng bít thông tin, không cho giáo dân của mình tiếp xúc với những thông tin trái chiều, chứng tỏ việc “cầu nguyện” đòi đất (thực chất là chiếm đất) đã bộc lộ sự sợ hãi trong đường lối giáo dục của người chủ chăn: sợ sự thật,
Tuy nhiên, dù rất muốn chính trị hóa việc “cầu nguyện đòi đất” (bên ngoài miệng thì luôn bảo đó chỉ là tranh chấp dân sự), ông Ngô Quang Kiệt, linh hồn của các vụ “đòi đất”, cũng không thể không thừa nhận rằng, khi truyền thông nhà nước đã vào cuộc (không như vụ “Tòa Khâm sứ”) thì hình ảnh của ông ta, của những người giáo dân cầu nguyện thực sự đã gây ra sự phản cảm trong suy nghĩ của nhân dân, trừ những người chống phá Việt Nam. Đó là những hình ảnh đập phá, ngang ngược, thách thức, hô hào, kích động rất ư là thiếu đẹp mắt. Nhưng khi đến thăm những người “cầu nguyện”, ông ta cũng đã ban “niềm vui khôn tả” này cho những linh mục quyết liệt “đòi đất” đến cùng.
Đặc biệt trong thông tin một chiều với giáo dân, những chủ chăn này trong bài viết rất ưa sử dụng những từ như , “giáo sư tiến sĩ”, “luật sư”, “bác sĩ”, “chuyên viên luật”, “nhà văn” “giám mục nước Pháp… đến thăm linh địa” (cứ bê Đức Mẹ vào chiếm đất là chỗ đó được hợp thức hóa làm linh địa), “bề trên”, “trí thức công giáo”, “nhà dân chủ”, “nhà nghiên cứu”,… nhằm đánh lạc hướng đầu óc của giáo dân ít học. Nhưng càng “bày” ra những danh xưng ấy, chứng tỏ họ đang rất chú ý đến hình ảnh bên ngoài. Bởi mượn vào những “uy tín” cá nhân giáo dân đó để cũng cố cho “sự thật” là ngụy biện, một điều tối kỵ trong tranh luận học thuật, cũng như trong việc tìm hiểu sự thật.
Ông Ngô Quang Kiệt khi phát động cầu nguyện đòi đất “Tòa Khâm sứ” đã quá chủ quan và không ngờ được rằng vì một sự hiếu thắng mà đã vô tình làm cho hình ảnh người Công giáo trở nên “vô pháp, vô thiên” đến như vậy. Đây là một tổn thất về hình ảnh lớn nhất của người Công giáo kể từ khi thống nhất Nam Bắc năm 1975, còn mấy cái vụ “đấu tranh dân chủ” của nhóm linh mục Nguyễn Văn Lý vốn chẳng đáng kể gì. Và điều ông Ngô Quang Kiệt không ngờ được rằng sau màn “lấy tĩnh chế động” của truyền thông nhà nước trước vụ “Tòa Khâm sứ”, thông tin thù địch từ ngoài nước và hầu hết các website Công giáo đã tưởng là nhà nước “bí” bèn giở trò “đối thoại” bằng cách miệt thị pháp luật, xuyên tạc và chửi rủa nhà nước Việt Nam tơi bời khói lửa. Nhưng sự “bộc lộ” sớm đó của họ là cần thiết để Nhà nước biết rõ rằng mình đang “nuôi” gì “trong tay áo”.
Tuy nhiên, không giống với vụ “Tòa khâm”, ở vụ Thái Hà, truyền thông nhà nước lại ra chiêu “lấy động chế động”, làm cho một cuộc chiến thông tin nổ ra, và đây cũng là điều cần thiết bởi chí ít nhà nước cũng hiểu thêm rằng những hành vi “cầu nguyện” ấy đã được các chủ chăn chính trị hóa tới mức nào khi bên ngoài họ đánh lừa “giáo dân” bằng cách cứ mở miệng ra là kêu gào “đối thoại” và “không chính trị hóa” vụ việc. Thật đáng buồn cười khi “chỉ là dân sự” mà lôi kéo những nhóm truyền thông chống đối vào cuộc, rồi những linh mục quá khích của dòng Chúa Cứu thế còn gửi thư đi kêu gọi nước ngoài can thiệp. Nếu nói là “dân sự” thì chỉ cần mấy ông linh mục yêu cầu ra tòa giải quyết chứ cần gì phải ồn ào kéo giáo dân đến phá cổng, phá tường rào, bê tượng, cắm mốc thánh giá để chiếm đất, và việc gì phải kéo cả Chúa xuống mặt đất, lơ lửng trên tường rào để “làm chính trị” (tức là làm tấm bình phong bất khả xâm phạm cho chủ chăn). Nhưng xét về thực tiễn, “giáo dân” mới là tấm bình phong thực sự chứ không phải ai khác.
Còn nếu tòa án có phán quyết về vụ kiện đó như thế nào thì cũng phải căn cứ trên những cơ sở pháp luật để giải quyết. Không phải cứ ai có đơn khiếu nại nộp lên là phải giải quyết, bởi đơn khiếu nại đó có phù hợp với hiến pháp và những quy định của pháp luật hay không, có phải là những đòi hỏi vô lối hay không. Tòa án hiện nay của nhà nước thì không thể xé luật mà để cho những giáo dân làm bừa được.
Thế nào gọi là chứng minh được sở hữu? Ở vài mảnh bằng khóan của chính quyền thực dân? Nói vậy thì miền Nam Việt Nam là của Ngô Đình Diệm rồi, có cả Mỹ, Pháp làm chứng đấy sao hậu duệ… không về mà đòi đất đi. Nói vậy thì Campuchia là của Khơme đỏ rồi còn gì… Những thể chế đó mới chỉ sụp đổ từ những năm 1975, 1980 còn gần hơn nhiều cái mốc năm 1950, 1960 (đâu cần phải nói rằng đó là quá khứ không xa). Điều đó càng khiến người ta nghi ngờ về cái gọi là “con dân nước Việt”. Tôi trung không thờ hai chúa. Qua vụ các vụ cầu nguyện đòi đất, Đảng Cộng sản, Chính phủ, Nhà nước Việt Nam đều bị người Công giáo quá khích khắp nơi miệt thị, khinh thường, đặt mình ra ngoài pháp luật, trong khi đón rước những bộ phái ngoại quốc thì họ đón còn hơn cả đón vua, không biết khi dùng từ “con dân nước Việt” họ có cảm thấy thoải mái với lương tâm hay không?
Thật dễ hiểu vì sao cái “pháp lý ngoại thuộc” còn ám ảnh chủ chăn nhiều như thế, bởi người chủ chăn mà lý luận kiểu “chẳng được đầu voi thì vẫn còn đuôi chuột” này, tức là “cố đấm ăn xôi” để vớt vát được phần nào thì vớt vát.
Trở lại cuộc viếng thăm của Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ. Có thể nói, vấn đề dân chủ, nhân quyền, tôn giáo tuỳ thuộc nhiều vào ưu tiên trong chính sách đối ngoại của Mỹ và tuỳ vào những diễn biến, thiện chí hợp tác cụ thể trong quan hệ hai nước. Vấn đề nhân quyền, dân chủ, tôn giáo là vấn đề của mọi vấn đề, mọi quốc gia trong thời toàn cầu hóa, nên không quốc gia nào không “coi trọng” để tránh những gây hấn, can thiệp sâu vào nội bộ, thậm chí cấm vận kinh tế của các quốc gia lớn mạnh không có chung đường lối một cách không cần thiết. Tuy nhiên dân chủ phương Tây không phải là thước đo cho dân chủ phương Đông,,cũng như thích hợp với điều kiện, hoàn cảnh của mỗi nước.
Việt Nam đang thực thi đường lối ngoại giao cởi mở, đa dạng hóa, đa phương hóa cùng với những khẳng định nhất quán về độc lập tự chủ, toàn vẹn lãnh thổ, giữ vai trò, vị trí chiến lược đối với hòa bình và ổn định của khu vực. Đó là điều hết sức quan trọng. Điều đáng nói, trước bao nhiêu song bão dập dồn ấy, ở trong nước, một số thế lực đen tối lại âm mưu gây rối loạn bằng “cầu nguyện đòi đất” tại thủ đô Hà Nội. Thử hỏi ai đang gối cao đầu để ngủ và có nhiều thời gian để ca hát, hành lễ, cầu nguyện… trong khi tình hình lạm phát tăng cao, tình hình phức tạp tại Biển Đông đang cùng lúc hướng vào giới lãnh đạo Việt Nam?
Nếu muốn đối thoại thì hãy tránh xa sự “đục nước béo cò”, bằng không nó càng trở nên trơ trẽn trước con mắt của người dân Việt Nam. Người dân Việt Nam có đủ sự đoàn kết cần thiết, thậm chí gác lại hết ân oán quá khứ trước những cơn sóng gió, binh lửa ngoại xâm, chỉ có những người tự đặt mình ra ngoài sự phát triển, tồn vong của dân tộc để bám theo gót chân thực dân, đế quốc mới có thể có những hành động ngông cuồng, thách thức pháp luật, quay lưng lại với lợi ích chung như vậy, bất chấp cả lương tâm và đạo lý tương thân tương ái của người Việt.
Người dân Hà Nội, thậm chí cả nước đã tỏ ra chán ngấy trước hành động cầu nguyện với xà beng, kìm búa và lu loa gần một năm nay rồi. Vatican vẫn tiếp tục không bình luận gì, còn Mỹ thì thờ ơ trước hành vi ăn vạ bằng “cầu nguyện” (pháp luật Mỹ chắc chắn cũng chẳng giải quyết những chuyện “đòi đất” vô lý như vậy), họ đang dành thời gian để quan tâm đến việc khác lớn hơn trong phát triển quan hệ kinh tế và vị trí chiến lược giữa hai bên. Rõ ràng hành vi cầu nguyện đòi đất của một bộ phận “giáo dân” là ích kỷ, vị kỷ chứ chẳng phải có thiện chí gì cho việc hoàn thiện nền dân chủ tại Việt Nam, một mục tiêu mà Đảng và Nhà nước Việt Nam đang tích cực theo đuổi.
Trung Ngôn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Note: Để viết nhận xét, nếu bạn chưa là người sử dụng blogger thì hãy bấm trỏ vào TÊN/URL sau đó điền thông tin, mã xác nhận, nội dung nhận xét và gởi.
Cảm ơn bạn đã đến thăm và chia sẻ cảm nhận cùng www.gooligi.com Chúc bạn luôn mạnh khỏe và thành công. Chào thân ái! admin.Gooligi