Khi trẻ xem "cảnh nóng"

Các cặp vợ chồng Việt Nam thường cho con ngủ chung vì lo chúng còn nhỏ, đêm tối chúng sẽ cô đơn, sợ ma. Mặt trái của tình thương con bao la ấy cũng có những vấn đề tế nhị cần bàn.

Câu chuyện thứ nhất: Bố cứ... đánh mẹ

Chuyện xảy ra ở một đơn vị bộ đội đóng quân tại Sơn Tây. Trung đội trưởng là một người nghiêm khắc với chiến sĩ nhưng lại ân cần, thông cảm mỗi khi anh em khó khăn. Vì vậy, tân binh yêu mến và kính trọng anh.

soho1.jpg
Sẽ rất bất tiện nếu cho con ngủ cùng

Trò đùa của lính

Thế rồi vợ của anh từ Nam Định dắt cậu con trai 4 tuổi đến thăm chồng tại nhà khách. Sẵn lòng yêu trẻ, anh tân binh rủ con trai của thủ trưởng ra đường chơi. Sau khi hỏi han đủ thứ chuyện, chú thoả chí chiều chuộng cậu ấm. Trên đường về anh lính hỏi: đêm qua cháu có thấy bố “đánh” mẹ không? Cậu bé ngơ ngác: Không ạ. Anh dặn: Tối nay cháu đừng ngủ, cháu sẽ thấy bố “đánh” mẹ đấy.

Cậu bé vốn thương mẹ lại nghe chuyện kinh khủng như thế thì rắp tâm rình mò. Khổ nỗi trẻ giả vờ ngủ mí mắt cứ chớp chớp, được một lát không thấy “đánh đấm” được gì cậu ngủ mất, trong mơ cậu cứ lảm nhảm: “Đánh đấy, lại đánh đấy”.

Ông bố đang “làm ăn” nghe con lảm nhảm thì mất tập trung. Anh cứ căn vặn vợ ở quê có hay dùng roi vọt đánh con hay không, chị vợ hết cam đoan đến thề thốt là không hề. Chỉ cầm chổi lông gà doạ con chứ chưa bao giờ đánh hoặc bạt tai.

Bắt quả tang...

Sáng hôm sau cậu bé lại được đi chơi với anh chàng tân binh trẻ. Khi chỉ có hai chú cháu, anh tân binh hỏi: Sao rồi, tối qua bố có đánh mẹ không? Vốn ngây thơ cậu bé nói thật là ngủ quên mất. Anh lính lại dặn: Nhớ thức nhé, tội nghiệp mẹ lắm đấy. Đêm đó cậu bé thức thật. Đèn tắt tối om, thấy bố mẹ vật nhau, thở phì phì, cậu hét toáng lên: “Không được đánh mẹ, con oánh chết bố bây giờ”. Hai vợ chồng cuống cuồng dậy mặc quần áo. Sau khi mặc đồ xong, anh bật đèn, ôm lấy con dỗ dành.

Mẹ thì phải giải thích là bố mẹ đang trêu đùa như cậu vẫn chơi ở mẫu giáo. Thì cậu mới tin nhưng lại cứ bắt mẹ phải về quê ngay. Ngày hôm sau, mẹ cậu phải dò hỏi mãi cậu mới chịu nói ra thủ phạm bày ra trò này. Trung đội trưởng nghe xong chỉ im lặng, chẳng nhẽ lại đi khiển trách trò đùa của lính. Từ hôm đó, anh chị luôn trong cảnh hồi hộp, chờ cậu con trai ngủ yên mới dám gần gũi và phải rất nhẹ nhàng. Anh bảo vợ: Nó mà thức dậy, hét toáng lên thì vợ chồng mình chỉ có nước độn thổ thôi.

Câu chuyện thứ hai: Tại sao con cứ khó chịu với bố mẹ?

Sống chung với đại gia đình

Gia đình anh Nguyễn Văn T. ở Hà Nội thì rơi vào hoàn cảnh khác. Nhà đông người, khi cưới vợ chồng anh được gia đình cho căn phòng 8m2 ngăn bằng cót ép tạo ra bức tường lửng. Đêm đêm anh chị không dám trò chuyện vì sợ mọi người trong gia đình nghe thấy. Đến giai đoạn “yêu”mới khổ. Chờ cho không gian tĩnh lặng mới dám “làm ăn”, thì cái giường chết tiệt lại cứ phát ra âm thanh cọt kẹt như muốn tố cáo đôi vợ chồng trẻ. Sau, anh phát huy sáng kiến, khi cả nhà thức anh mở radio hết cỡ rồi thoải mái, lúc đó mà rơi vào chương trình ca nhạc thì lại càng thuận lợi.

Có con...

Rồi chị cũng có thai, sinh con. Khuôn viên của cặp vợ chồng trẻ thì vẫn có thế. Lúc cu Tí còn bé dường như không biết gì nên anh chị cứ “tự nhiên” ngay cả khi nó thức. Nhưng khi cu Tí đã 3 tuổi thì rắc rối bắt đầu. Tối nó ôm mẹ ngủ, đang ngủ lơ mơ bé thấy mẹ gỡ tay ra, bèn khóc ầm lên: “Ứ ừ, mẹ ôm con cơ”. Anh chị hết cả hồn nhưng nhà chật, đành tìm cách thích nghi với hoàn cảnh, biết làm sao được.

Anh bảo: “Vợ chồng mà giống như hai kẻ đi ăn trộm”. Khổ nỗi, hình như càng ăn vụng càng thấy ngon và thèm khát, nên tối nào anh chị cũng tìm cách cho con đi ngủ sớm. Các kiểu dỗ dành, nào là ngủ sớm mai còn đi nhà trẻ, nào là mai mẹ sẽ mua nhiều bánh cho con, nào là chủ nhật bố sẽ chở hai mẹ con đi công viên, rồi lại quay sang doạ nạt... Bởi buổi tối họ làm gì có thú vui gì ngoài việc chăn gối.

Lời con trẻ

Cu Tí được 4 tuổi thì trở nên rất khó bảo. Nó hay cãi lại mẹ và tìm mọi cách làm trái ý. Một hôm hai mẹ con về nhà bà ngoại chơi, cu Tí bỗng đòi ngủ lại với bà ngoại. Chị thấy thật khó tin vào điều tai nghe thấy, và cũng không muốn con xa mình. Nhưng thấy con cứ khăng khăng nên đành đồng ý và dặn thêm: Nếu tối cháu khóc thì bà cứ gọi điện để vợ chồng con về đón cháu. Tối không thấy cu Tí nhắc mẹ, bà ngoại hỏi: “Con có muốn về ngủ với bố mẹ không?”.

Cu tí ghé tai bà ngoại nói: “Con ứ thích ngủ chung với bố mẹ đâu”. Bà ngạc nhiên: “Sao vậy” thì nó lại thủ thỉ: “Tối mẹ ngủ giả vờ ôm con, nhưng sáng con thức dậy lại thấy mẹ ôm bố, để con phải nằm một mình”. Hai vợ chồng khi nghe lại bà ngoại thuật lại câu chuyện thì vừa ngượng vừa hết cả hồn. Hoá ra, lâu nay nó hờn giận vì bố mẹ đã yêu nhau nhiều hơn nó, nên tìm mọi cách làm trái ý. Chỉ khổ cho vợ chồng anh chị chỉ biết than thở: Nhà chật, thì biết làm sao bây giờ.

Câu chuyện thứ ba: Khi con nhìn thấy

soho.jpg
Cha mẹ nên cẩn thận khi "yêu" nhau, đừng để "cảnh nóng" của mình trở thành nỗi ám ảnh của con trẻ

Nhìn thấy “cảnh nóng”

Chuyện xảy ra ở một làng quê ven đê sông Hồng. Vợ chồng anh Đinh Văn H. có hai cậu con trai. Đứa lớn 15 tuổi, đứa bé 10 tuổi. Anh H. làm ruộng quần quật suốt ngày, khoẻ như trâu mộng, chuyện nhà cửa, con cái, vợ anh lo chu đáo hết. Anh bảo: “Tớ có hai thằng đội mũ rơm sau cưới thêm hai cô con dâu nữa là sướng rồi. (Tục lệ ở nhiều địa phương khi cha mẹ chết thì con trai phải đội vành bện bằng rơm trong đám tang).

Anh còn đinh ninh rằng: “Mình đẻ con trai là có lãi, chứ chả như mấy nhà toàn vịt giời, đến tuổi là nó bay đi theo đàn vịt đực hết”.

Anh khoẻ nên “chuyện ấy” cũng khoẻ. Nhà thì rộng nhưng không có buồng riêng, hai đứa con nằm một giường, bố mẹ ngủ một giường. Đêm đêm anh “lần mò” chuyện gì cậu con trai lớn đều biết hết. Có đêm cậu còn ngồi hẳn dậy, trong ánh trăng lờ mờ xuyên qua cửa sổ của bố mẹ, cậu chứng kiến đầy đủ cả chuyện của người lớn mà bố mẹ vẫn làm.

Là học sinh lớp 10 lại đã bước vào tuổi dậy thì, nên chỉ cần nhìn một lần, thì lần sau đó cậu lại thức đêm nhiều lần để xem. Từ đó trong lòng cậu dậy lên nỗi khát khao muốn được như bố mẹ.

Phạm tội

Nhà bên có cô bé 9 tuổi hay qua chơi và học bài chung với cậu em. Chàng trai mới lớn bị hút hồn bởi cái nét thơ ngây và nụ cười hớn hở của cô bé. Một bữa, bố mẹ cho đứa em đi ăn giỗ ở đầu làng, cô bé hàng xóm qua chơi. Cậu đã rủ cô bé vào nhà, cho ăn bánh rồi anh em ngồi lên giường của bố mẹ chơi đùa.

Được một lúc cậu không chịu đựng nổi những dục vọng bấy lâu dồn nén trong người, đã đẩy cô bé ra giường rồi giở trò đồi bại. Mặc cho cô bé kêu gào, cậu vẫn dùng sức mạnh làm “chuyện ấy” cho bằng được. Sau đó cô bé bỏ về vừa đi vừa khóc, hôm đó khi tắm cho con gái, thấy quần con có chút máu. Mẹ cô bé đã hỏi con bị làm sao, thì cô bé đã kể lại tất cả cho mẹ nghe.

Câu chuyện vỡ lở, gia đình anh H. như sống trong địa ngục, khi công an huyện về giải cậu đi lấy lời khai.

Sau khi được hỏi về hành vi của mình, cậu đã khóc lóc nói rằng, chỉ vì muốn làm thử những gì như bố mẹ vẫn làm. Đến đó, mọi người mới vỡ lẽ mọi chuyện, và anh chị đã sống trong mặc cảm và tội lỗi.

Con cái và những chuyện thầm kín của bố mẹ

Ba câu chuyện trên chưa đại diện cho những vấn đề phòng the của người lớn với trẻ nhỏ. Phim ảnh với những cảnh hôn hít nhau, ở ngoài đường thanh niên nam nữ ngồi trên xe đang chạy cũng hôn nhau, sờ soạng nhau kích thích trí tò mò của trẻ không chỉ là lứa tuổi mới lớn mà cả những trẻ còn nhỏ.

Ở câu chuyện thứ nhất, cậu bé 4 tuổi ngây thơ bị đầu độc, theo dõi bố mẹ để rồi trái tim non trẻ của cậu bị tổn thương. Hình ảnh mạnh mẽ, trang nghiêm của ông bố, niềm tự hào của cậu đã bị trò đùa của anh tân binh làm cho biến đổi thành méo mó. Đây là một trò đùa vô trách nhiệm đáng lên án.

Ở câu chuyện thứ hai, tâm lý chung của trẻ là sợ cha mẹ không thương, không quan tâm kể cả khi ngủ. Khi phát hiện ra bố mẹ “thương nhau” hơn, thì cậu phản ứng đến mức khó bảo.

Câu chuyện thứ ba thì chính là một bi kịch thật sự. Chàng trai trẻ mới lớn phạm tội chỉ vì muốn làm thử như cha mẹ, vì những kích thích do cha mẹ gây ra. Chứ không cố ý làm tổn thương đến cô bé và đã không ngờ đến hậu quả nghiêm trọng đến như vậy.

Thiết nghĩ không còn điều gì cần bàn luận ở đây. Mỗi cặp vợ chồng hãy tự rút ra bài học cho mình. Đừng bao giờ xem thường con trẻ, càng không nên chủ quan đến mức để chúng nhìn thấy những chuyện chỉ dành hai người nơi phòng ngủ.

“Chuyện ấy” là không thể thiếu trong cuộc sống vợ chồng, nhưng xin đừng bỏ qua chuyện ngủ chung với con trẻ. Nếu không kín đáo, rất có thể hành động của bạn sẽ làm thương tổn đến trẻ và hậu hoạ thì thật khó lường.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Note: Để viết nhận xét, nếu bạn chưa là người sử dụng blogger thì hãy bấm trỏ vào TÊN/URL sau đó điền thông tin, mã xác nhận, nội dung nhận xét và gởi.
Cảm ơn bạn đã đến thăm và chia sẻ cảm nhận cùng www.gooligi.com Chúc bạn luôn mạnh khỏe và thành công. Chào thân ái! admin.Gooligi

Bài được quan tâm